Tuesday, January 29, 2019

Sunday, September 2, 2018

Thắng - Thua, Thua - Thắng

Các cuộc chiến nồi da nấu thịch
Kết cục bao giờ cũng kẻ thắng, người thua
Nhưng thắng thua cùng vui hát cười đùa
Cuộc chiến ấy sống lòng dân mãi mãi
Trân quý lắm những tâm hồn vĩ đại
Cuộc chiến nào rồi dân cũng người thua
Mẹ mất con, vợ mất chồng nước mắt tuôn mưa
Họ ngồi xuống cùng sẻ chia cay đắng
Cuộc chiến hết là hai bên đều thắng
Tan hết bạn thù bằng ánh mắt, bàn tay
Bốn lăm năm rồi mà ta vẫn còn say
Men chiến thắng ngấm hơn thuốc phiện
Đất nước này bao giờ cai nghiện
Để bên ni, bên tê ngồi xuống nghị bàn
Bên thắng, bên thua vui chữ bằng an
Con Lạc, cháu Hồng về cùng một cội
Bên thắng bên thua, không ai có tội
Bởi tội đồ là ý tưởng ngoại bang
Đường phía trước còn rộng thênh thang
Kẻ thắng, người thua hãy cùng chung lối....

Saturday, September 1, 2018

Nhân sinh nhật cháu ngoại 5 tuổi

Ngày nào cún khóc oe oe
Bây giờ cún đã váy xòe tung tăng
Thấm thoắt đã mấy mùa trăng
Trăng còn lúc khuyết, cháu ông luôn tròn
Chăm ngoan, giỏi học, tươi giòn
Cháo, cơm bỏ bữa bà hờn, kém vui
Thu qua, đông đến, hè lui
Xuân thì sẽ đến bùi ngùi bà thương
Đêm nằm quờ quạng khắp gường
Cháu con xa ngái tơ vương quặn lòng
Suốt đời ông chỉ ước mong
Cháu con mau lớn, bà, ông chậm già

Thursday, August 30, 2018

Giáo dục thời nay!

"Hồn mộng mị tỉnh chưa, chưa tỉnh
Anh em ta phải tính làm sao?"
Giáo dục rặt những chuyện tào lao
Dân khản cổ nhưng chẳng ai thèm đoái
Cải tiến, cải lùi, cải đi, cải lại
Cách mạng giáo dục lẫn quẫn chẳng buồn thương
Không lẽ mãi đò đá, tìm đường
Mà dân tộc cứ loay hoay không lối thoát
Không lẽ đất nước này đã rơi vào kỳ mạt
Mọi việc như dã tràng xe cát biển đông
Tiếng gào thét rơi giữa thinh không!
Không lẽ đã đến lúc điếc không sợ súng
Thi cử loạn luân, chữ cái phát âm lũng cũng
Trang giấy trẻ thơ thí nghiệm đến bao giờ
Chức làm cha, phận làm mẹ mãi thờ ơ
Ai sẽ là bờ vai cho con cháu dựa
Mãi lo toan cơm ngày hai bữa
Vời vợi xa dần tương lai sáng, tìm đâu?.....

Monday, August 27, 2018

Niềm vui vỡ òa

Niềm vui vỡ òa
Olympic thắng, đất nước lại vỡ òa
Niềm vui đến, nhẹ nhàng thoang thoảng
Như anh nông dân cày xong thửa ruộng
Như chị hàng rông hết gánh, quẩy về nhà
Thương cầu thủ hết mình trên sân cỏ
Không chút tơ lòng vướng bụi trần gian
Tả đột, hữu xung,đấu trí, bền gan
Máu đổ, mồ hôi tuôn, vì màu cờ sắc áo
Việc các anh làm hơn vạn lời khuôn sáo
Kẻ ăn trên, ngồi trốc, vụ lợi khi cần
Kẻ không màng ý nguyện muôn dân
Vì lỗ lãi bán lương tâm cho kẻ khác.........
Sống ở đời đâu chỉ cần tiền bạc
Sau màn hình còn triệu triệu con tim
Tan cuộc đổ ra đường như muốn kiếm tìm
Một cuộc sống riêng, không xô bồ chân thực
Một cuộc sống của những người chính trực
Những con chim biết chọn hạt vào mùa
Cây cỏ trong vườn vươn đón giọt mưa
Và những con người ưa tự do, hít thở
Chào chị, chào anh những khuôn mặt rạng rỡ
Chào em tôi, hai má ửng hồng
Chào mẹ già chống gậy đứng trông
Móm mém góp vui cùng con, cùng cháu
Đất nước bao năm đã từng đổ máu
Bao giọt mồ hôi xối xã tắm ruộng đồng
Để bây giờ con cháu thỏa ước mong
Cùng bè bạn vươn ra biển lớn......



































































































Friday, August 24, 2018

Để bố con mình kiêu hãnh với tiền nhân

Chín tư tuổi, vẫn chưa già
So với nhiều người, Lão bỏ xa
Đi bằng hai chân, không nô lệ
Thực dân kiểu mới quyết rứt ra.
Vành đai tơ lụa, dãi khăn tang
Sổ dọc từ bắc vắt xuống nam
Đặc khu, cảng biển mọc như nấm
Tiền của rãi khắp dọc hành lang
Nghìn năm nô lệ, mẹ có thừa
Đất nước oằn lưng hứng gió mưa
Chiều ngăn bảo dông, sớm lo giữ lữa
Vẫn vui vầy cơm nắm, muối dưa
Lắng động lòng con khúc hát đò đưa
Giọng hò khoan, bên chèo bên đẫy
Bao năm rồi xa quê vẫn thấy
Khúc dân ca đau đáu quê nghèo
Sao bây giờ cha lại muốn theo
Những người khách chuyên buôn bạc nén
Nghìn năm xưa đau thương từng nếm
Không lẽ bây giờ chưa tỏ lòng nhau.....
Hãy dừng lại giẩu biết rất đau
Tiền bạc mất nhưng tình người còn lại
Còn mẹ, còn cha con còn tất cả
Cha mẹ ly thân con khổ lắm ai ơi......
Đặc khu làm gì con xiêu bạt muôn nơi
Cơm nắm muốn dưa con còn chăn đắp
Sao quê mình lại để cho khách
Tung hoành ngang dọc, không còn chỗ cho con
Nhìn Phật bà sững sững mỏi mòn
Trên đất mình nén lòng vào khoảng lặng
Khi bố đã ngậm bồ hòn không thấy đắng
Là lúc lòng con ngao ngán buông xuôi
Bao giờ bố cắt hẵn cái đuôi
Để nước mình thoát vòng trói buộc
Để dân mình ngẩng đầu tiến bước
Để bố con mình kiêu hãnh với tiền nhân......

Thursday, August 23, 2018

Luận về giáo dục

Giáo dục là quốc sách, nơi nào cũng vậy
Khi khuyết tật người cầm cân luôn mồm che đậy
Thì nguy cơ đã đạt đến điểm tột cùng
Là Nguyên khí quốc gia đã phạm cát hung
Điều hiển nhiên muôn dân đều đã biết
Sao quan trên chưa biết để lượng hình
Không lẽ đến nổi này, báo cáo vẫn lung linh
Kỳ tuyển chọn hiền tài vẫn thành công rực rỡ.....