Friday, August 24, 2018

Để bố con mình kiêu hãnh với tiền nhân

Chín tư tuổi, vẫn chưa già
So với nhiều người, Lão bỏ xa
Đi bằng hai chân, không nô lệ
Thực dân kiểu mới quyết rứt ra.
Vành đai tơ lụa, dãi khăn tang
Sổ dọc từ bắc vắt xuống nam
Đặc khu, cảng biển mọc như nấm
Tiền của rãi khắp dọc hành lang
Nghìn năm nô lệ, mẹ có thừa
Đất nước oằn lưng hứng gió mưa
Chiều ngăn bảo dông, sớm lo giữ lữa
Vẫn vui vầy cơm nắm, muối dưa
Lắng động lòng con khúc hát đò đưa
Giọng hò khoan, bên chèo bên đẫy
Bao năm rồi xa quê vẫn thấy
Khúc dân ca đau đáu quê nghèo
Sao bây giờ cha lại muốn theo
Những người khách chuyên buôn bạc nén
Nghìn năm xưa đau thương từng nếm
Không lẽ bây giờ chưa tỏ lòng nhau.....
Hãy dừng lại giẩu biết rất đau
Tiền bạc mất nhưng tình người còn lại
Còn mẹ, còn cha con còn tất cả
Cha mẹ ly thân con khổ lắm ai ơi......
Đặc khu làm gì con xiêu bạt muôn nơi
Cơm nắm muốn dưa con còn chăn đắp
Sao quê mình lại để cho khách
Tung hoành ngang dọc, không còn chỗ cho con
Nhìn Phật bà sững sững mỏi mòn
Trên đất mình nén lòng vào khoảng lặng
Khi bố đã ngậm bồ hòn không thấy đắng
Là lúc lòng con ngao ngán buông xuôi
Bao giờ bố cắt hẵn cái đuôi
Để nước mình thoát vòng trói buộc
Để dân mình ngẩng đầu tiến bước
Để bố con mình kiêu hãnh với tiền nhân......

No comments:

Post a Comment