Tuesday, June 24, 2014

Vằng vặc Ánh Sao khuê



Kính viếng Hương hồn Bác Võ Nguyên Giáp, nhân ngày Bác rời cỏi tạm

Dòng Kiến Giang hôm nay ngừng chảy
Tiễn biệt người khăn đẫm lệ nhòa
Người không là cha, không máu mũ, ruột rà
Mà cả dân tộc bừng tình yêu nồng cháy

Đất trời Nam đã khuất bóng một vì sao
Từng lấp lánh hơn trăm năm có lẻ
Như Nguyễn Huệ, Hưng Đạo Vương giáng thế
Cùng dân tộc chống giặc ngoại xâm

Với muôn dân, Người là đấng minh quân
Trọng nhân nghĩa, gét hung tàn, bạo chúa
Hun đúc lòng dân, nhóm lên ngọn lửa
Kết triệu người vì nghĩa lớn, quên thân

Đau đáu suốt đời, vì một chữ Nhân
Nước nhà độc lập, mọi người chưa dân chủ
Hòa bình rồi, nhà nhà chưa no đủ
Canh cánh nỗi niềm, giấc ngủ chưa yên

Học hỏi láng giềng chẵng cứ xa đâu!
Trăn trở vì sao Nước nhà còn khổ ?
Có phải dân ta, ta tự ghìm nhau ?
Có phải đất mình lắm cỏ, nhiều sâu?

Nỗi đau của Người, nối đau chung nhân loại
Dân chủ, nhân quyền đâu phải của riêng ai?
Gặm nhấm vinh quang, chẵng phân biệt đúng - sai?
Dung nhưỡng quần thần toàn loài yêu quái

Lời tiền nhân bên tai vẫn còn vọng mãi
“ Ruộng lúa tuy nhiều không mua được đầu giặc,
chó săn tuy khỏe không đuổi được quân thù…”
Nhung lụa đời thường lóa mắt kẻ thất phu
Huyết thư Người, chưa thức tĩnh hay sao?

Đất nước này có rộng rãi là bao
Chỉ một rẽo mỏng tang như sợi chỉ
Mà kẻ thù gặm mỗi nơi một tí
Thử mai sau con cháu dựa vào đâu?

Họa ngoại xâm cứ gì Tưởng hay Tàu?
Thêm bạn bớt thù “dĩ hòa vi quý”
Độc lập trường tồn dù Nga hay Mỹ
Bởi lẽ sinh tồn tất cả chỉ vì dân

Cuộc chiến qua rồi không thể vong ân
Trong hòa bình đừng coi dân như cỏ rác
Đối với người cày phải đâu cần tiền bạc ?
Thẻo ruộng cắm duì là khát vọng ấm thân!

Phút lâm chung Người còn dặn lại:
Đưa vong hồn về với quê hương
Tưới dòng Lệ còm, ngâm mình vào Sông Kiến
Bia miệng ngàn đời, bia đá cũng dần phai

Xin gắn bên mộ Người vàng thắm một nhành mai
Mai xứ Quảng mọc vùi trong cát
Sống mãi ngàn đời, luôn vang tiếng hát
Điệu Hò khoan Lệ Thủy mát lòng Người

Để mai sau dù ở muôn nơi
Dù nơi ấy là một vùng xa thẵm
Vang mãi muôn đời bài ca nồng ấm
Về Một sao Khuê vằng vặc giữa trời Đông.
                                      
                            Ngày 5 tháng 10 năm 2013
                          

No comments:

Post a Comment