Wednesday, July 2, 2014
Bổn phận chăn dân
Đất nước tôi
Chiến tranh đã lùi vào dĩ vãng
Nhưng cái nghèo, cái đói vẫn lên ngôi
Bởi mẹ có sướng bao giờ đâu mà biết khổ
Bom đạn quen tai, điếc không còn sợ
Giông bão bốn mùa, bình yên được bao lăm?
Bố nhặt từng hạt cơm rơi mà lòng vẫn ăn năn
Bởi nặng lắm gánh tương tư, nghĩa đồng bào, đồng chí
Hơn tám mươi năm trường chưa bao giờ ngừng nghỉ
"Ma ám", "bóng đè" mộng mị suốt năm canh
Người dặn cố lên đừng thua chị kém anh
Nhìn bạn bè năm châu mà tìm hình hài của nước
Đừng an phận thủ thường để cái nghèo cản bước
Chớ đặt " hồn Trương Ba" trong " da Hàng thịt " mãi khổ dân
Cuộc đời này đâu chỉ có ái ân
Bởi mầm sống, trăm năm có lẽ
Đến thánh nhân cũng phải xa trần thế
Hạnh phúc dương gian, chẵng phải của riêng ai?
Cuộc sống Hiện sinh thụ hưởng của muôn loài
Đông,Tây, Nam, Bắc đều có chung mẫu số
Sống làm người, ai ơi ! phải sợ
Bổn phận chăn dân, để dân đói, nước nghèo hèn....
Trọng Hiến 2/7/2014
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment