Qúa nửa đời người nhìn lại
Những vui buồn, khôn dại quấn vào nhau...
Trằn trọc hoài bao nổi đau trần thế
Qua một năm bộn bề trong dâu bể
Nổi lo vùi, chẳng hiểu có từ đâu ?
Thủa sinh ra, đất nước một con tàu
Những tưởng cứ đường ray một mạch thẳng tiến
Dẫu phong ba, bảo táp cũng cùng nhau
Cầm lòng ước, cứ mơ là khắc đến
Nhưng hôm nay giật mình tỉnh giấc
Ngoảng lại khoảng khắc quá nửa đời người
Đau, đau lắm những điều còn, mất
Cuộc sống thường nhật tất tả ngược xuôi
Đã đến lúc phải đoạn tuyệt khôn nguôi
Những u mê trói mình trong tổ kén
Những lời nói hay, những lần lỗi hẹn
Bởi đời người sống một lần và chỉ một mà thôi
Những tưởng cứ đường ray một mạch thẳng tiến
Dẫu phong ba, bảo táp cũng cùng nhau
Cầm lòng ước, cứ mơ là khắc đến
Nhưng hôm nay giật mình tỉnh giấc
Ngoảng lại khoảng khắc quá nửa đời người
Đau, đau lắm những điều còn, mất
Cuộc sống thường nhật tất tả ngược xuôi
Đã đến lúc phải đoạn tuyệt khôn nguôi
Những u mê trói mình trong tổ kén
Những lời nói hay, những lần lỗi hẹn
Bởi đời người sống một lần và chỉ một mà thôi
Trọng Hiến , 03/01/2015
No comments:
Post a Comment