Thursday, November 19, 2015

Các bài viết chuyễn từ yahoo- phần 3- lưu



Chùm thơ về biển đảo
Quê hương tôi
Thủa sinh ra nước nhà chia cắt
Con mơ màng, chẵng hiểu chuỵện mô tê
Chông đèn thâu đêm, mẹ nhòa mước mắt
Căn hầm chữ A, lăn lốc đàn con
Cơm khoai sắm mẹ vẫn giữ lòng son
Không tơ hào, hạt gạo Trung Quốc nõn nà cho Bộ đội
Gạo đầy nhà, mẹ bảo “lấy ăn là có tội”
Nhà gỗ gụ năm gian, lót đường xe chạy tránh đạn bom
Yêu nước thương nòi, mẹ chẵng tính thiệt hơn
Miễn đất nước sớm có ngày thống nhất
Để hai miền trong Nam, ngoài Bắc
Con Lạc, cháu Hồng sớm chung một mái nhà
Bốn mươi năm sum vầy, luống đã can qua
Những giọt lệ nhòa, tưởng không bao giờ trở lại
Những tháng ngày sống trong khắc khoải
Vĩnh viễn không còn trong ký ức của cha
Nào ai ngờ, biển lại nỗi phong ba
Tưởng bao năm ngậm bồ hòn làm ngọt
Ra rả bên tai Mười sáu chữ vàng, Bốn tốt
Ngọc vàng đâu chẵng thấy, bạc như vôi…
Nghẹn ngào đau, đau quá Tổ quốc tôi
Trằn trọc thương, thương quá mẹ già ơi !
Khúc ruột miền Trung, hơn một lần chia cắt
Có lẽ nào phúc, họa lại nhân đôi ……..






XƯA và NAY
” Thủa còn thơ là đứa trẻ chăn trâu
Trên bải cát đắp tòa lầu đồ sộ
Sống xô tràn xóa hết tiếc ngẫn ngơ
Lòng thầm ước giá mình là người thợ ”
Xưa yêu quê hương qua những vần thơ
Những cồn cát mênh mông, những cánh đồng bát ngát
Những con kỳ nhông vùi đầu trong cát
Tiếng bìm bịp kêu, gọi cuốc, trĩu cánh cò
Xưa yêu quê hương qua những giấc mơ
“Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ”
” Đồng hồ Liên Xô, tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ * ”
Cả dân tộc cùng mộng mỵ, chiêm bao
Người xa quê ai chẵng ước ao
Một mái nhà tranh thơm mùi rạ mới
Một nồi cơm ngon, gạo vừa chín tới
Rau muống, chấm tương, rát lưỡi, tỏi quê mình
Hãy yêu quê nơi cha đẻ, mẹ sinh
Từ ngọn cỏ, núi sông , từ biên cương, biển, đảo
Những buổi trưa hè, những mùa giông bão
Những tiếng hò khoan bên nôi trẻ trong chiều
Hãy quên đi, bởi “mật ngọt chết ruồi”
Với núi sông, dân tộc là trên hết
Yêu nước, thương nòi, tình yêu bất diệt
” Đừng gài số lùi, phía ấy là nhân dân ** “….
Trọng Hiến , ngày 25/5/2014






Ngày mai anh lại lên đường
Ngày mai anh lại lên đường
Mặt trận mới không chiến hào, hầm hố
Không cao điểm này, cứ điểm nọ ở biên cương
Bởi biển đảo đầy sóng gầm, giông tố
Trận địa không tên hoặc chưa kịp đặt tên
Những rặng san hô, những cồn cát chủ quyền
Trước mặt anh mênh mông sóng nước
Và sau lưng cũng sóng nước, mông mênh
Trận địa của anh không có núi, có sông
Không là chổ trưa hè oi bức, anh ngụp lặn
Tắm chổ trên, nhường chổ dưới lũ trâu đằm
Mà chỉ bồng bềnh, trôi nổi những tháp canh
Nhưng tất cả là quê hương anh đó
Mỗi rặng san hô, mỗi hạt cát xô bờ
Mội nước hiếm hoi, mỗi hàng cây, ngọn có
Đã nhuộm đỏ máu ông, bà, cha, mẹ đó anh ơi !
Đó là nơi bao thế hệ không ngơi
Đổ mồ hôi, sôi nước mắt đòi về
Những An Tiêm phải nặng gánh phu thê
Vượt trùng dương, ươm mầm dưa hấu đỏ
Những đội hùng binh, những quân cơ, quân vệ
Những Ngụy Văn Thà, không tiếc máu xương
Đã ngã xuống cùng một lời tuyên thệ
Giữ trọn luồng lạch và biển đảo quê hương
Kẻ thù của anh là cùng hội, cùng thuyền
Đã cùng chiến hào, từng chung chăn, chung chiếu
Mẫu thuốc loa kèn từng hút chung một điếu
Nhưng hiểu bạn thù phải sòng phẵng nghe anh
Là bạn, anh có thể nhường cơm sẽ áo
Nhưng sẽ là thù, khi bạn cướp đất ta
Bởi đất , nước là của ông cha
Là sản vật thiêng liêng không gì trao đổi được
Buôn có bạn, bán có thuyền có sau có trước
Nhưng nơi chôn rau cắt rốn, chỉ có một mà thôi
Dẩu là bãi phân chim, chốn khỉ ho, cò gáy
Nhưng là nơi ngàn năm cha ông đã ghi dấu trước rồi
Dù ở ngoài xa, thăm thẵm biển khơi
Nhưng sau lưng anh là quê hương xứ sở
Nơi vợ con, mẹ cha ngày đêm thương nhớ
Nơi những bờ vai, điểm tựa mãi chờ anh…..
Trọng Hiến 27/5/2014

Thế đã thế, thế thời phải thế !
Thuận thiên Bảo kiếm đã trao tay
” Đừng lùi nữa sau lưng Người là muôn Dân đó”
Đúng – sai, lúc này trong ngoài đều tỏ
Mong giữa phong ba, chèo lái vững con tàu
Bạn, thù là nhất thời, đất nước, dân tộc, trường tồn vĩnh cữu
Vàng bạc, ngọc ngà sao mua được lòng dân
Khi chữ tín đã khắc vào tâm khảm
Ắt thắng trăm phần, chi ngại phân tâm
Đất nước đời nào chẵng thiếu hôn quân
” Nhưng hào kiệt thời nào cũng có”
Trắng hay đen muôn dân đều tỏ
Ích Tắc, Chiêu Thống mấy ai quên
Gánh càn khôn, âu cũng định thiên
Mệnh quân vương, thế thời phải thế
Dốc sức, dốc lòng, lẽ vì hưng phế
Hồng phúc muôn đời, dân hưởng một chữ an….
Trọng Hiến 25/5/2014








Còn tre măng mọc, còn chồi nẫy cây

Đất nước tôi
Không thể hiểu nữa rồi
Khi Tổ quốc lâm nguy, núi sông ứa máu
Khi toàn dân sục sôi, lòng người nung nấu
Kim chỉ Nam - Bắc Đẩu lặn biệt tăm
Để muôn dân ngơ ngác, băn khoăn
Để mẹ cha ta tự thiêu làm đuốc sống
Khơi dậy lòng trung, rung động triệu triệu người

" Vừng trời Đông ánh hồng soi sáng" thế này ư ?
Rồi nay mai, thù trong, giặc ngoài hùa nhau cương tỏa
Kim chỉ Nam - hòn vọng phu hóa đá
Để linh hồn phiêu bạt những nơi mô ?

Biến đâu rồi hỡi Việt - Trung - Xô
Oan ta mê ra suốt ngày tung hứng
Bức thành đồng liệu còn sừng sững
Ngăn lối, cản đường u ám mãi trời Nam

Cảm ơn mẹ hiền, rồi trời yên, biển lặng
Bởi đất lành, ắt sẽ có hồn thiêng
Trước muôn dân, bình minh dần hé rạng
Ánh sao Mai đang tỏa sáng vừng Đông

Bởi Kim chỉ Nam không thể thiếu một giây
Như cơm ăn, nước uống hàng ngày
Đất nước cha ông sẽ sản sinh hào kiệt
"Còn tre măng mọc, còn chồi nẫy cây".....

Trọng Hiến 24/5/2014







Quê hương tôi

Thủa sinh ra nước nhà chia cắt
Con mơ màng, chẵng hiểu chuỵện mô tê
Chông đèn thâu đêm, mẹ nhòa mước mắt
Căn hầm chữ A, lăn lốc đàn con

Cơm khoai sắm mẹ vẫn giữ lòng son
Không tơ hào, hạt gạo Trung Quốc nõn nà cho Bộ đội
Gạo đầy nhà, mẹ bảo "lấy ăn là có tội"
Nhà gỗ gụ năm gian, lót đường xe chạy tránh đạn bom

Yêu nước thương nòi, mẹ chẵng tính thiệt hơn
Miễn đất nước sớm có ngày thống nhất
Để hai miền trong Nam, ngoài Bắc
Con Lạc, cháu Hồng sớm chung một mái nhà

Bốn mươi năm sum vầy, luống đã can qua
Những giọt lệ nhòa, tưởng không bao giờ trở lại
Những tháng ngày sống trong khắc khoải
Vĩnh viễn không còn trong ký ức của cha

Nào ai ngờ, biển lại nỗi phong ba
Tưởng bao năm ngậm bồ hòn làm ngọt
Ra rả bên tai Mười sáu chữ vàng, Bốn tốt
Ngọc vàng đâu chẵng thấy, bạc như vôi...

Nghẹn ngào đau, đau quá Tổ quốc tôi
Trằn trọc thương, thương quá mẹ già ơi !
Khúc ruột miền Trung, hơn một lần chia cắt
Có lẽ nào phúc, họa lại nhân đôi ........






Thế đã thế, thế thời phải thế !

Thuận thiên Bảo kiếm đã trao tay
" Đừng lùi nữa sau lưng Người là muôn Dân đó"
Đúng - sai, lúc này trong ngoài đều tỏ
Mong giữa phong ba, chèo lái vững con tàu

Bạn, thù là nhất thời, đất nước, dân tộc, trường tồn vĩnh cữu
Vàng bạc, ngọc ngà sao mua được lòng dân
Khi chữ tín đã khắc vào tâm khảm
Ắt thắng trăm phần, chi ngại phân tâm

Đất nước đời nào chẵng thiếu hôn quân
" Nhưng hào kiệt thời nào cũng có"
Trắng hay đen muôn dân đều tỏ
Ích Tắc, Chiêu Thống mấy ai quên

Gánh càn khôn, âu cũng định thiên
Mệnh quân vương, thế thời phải thế
Dốc sức, dốc lòng, lẽ vì hưng phế
Hồng phúc muôn đời, dân hưởng một chữ an....

Trọng Hiến 25/5/2014

















Dậy ! Dậy! Dậy! 

Dậy! Dậy! Dậy!
Bên án tiếng gà vừa gáy.
Hởi nam thanh nữ tú tĩnh giấc nồng
Hết mơ màng mà đoái tới non sông
Nhìn cảnh thực bao trầm luân khổ ải
Đang rình rập " sống hay tồn tại"?
Ngày một, ngày hai gặm nhấm quê nghèo

Có thể hôm nay nhung lụa lóa mắt rồi
Nhưng hiểm họa vẫn luôn còn đó
Bờ vực thẳm ngàn cân trước ngõ
Họa xâm lăng chẵng đùa bỡn một ai

Khi cha anh đã buông lời cảnh tĩnh
Là tình thương đã rớt chảy từ tim
Là khóe mắt đã không còn giọt đắng
Đại họa khôn lường đang gõ cữa mà em !

Hãy tĩnh giấc, vẫn còn chưa muộn
Đánh động giấc nồng cha anh đâu muốn
Nhưng các em ơi, còn triệu triệu trẻ thơ
Còn mần nụ, còn non sông đất nước

Tương lai hồng hay xám ngắt, ở hôm nay
Cơ hội vàng ngàn năm có một
Việc lớn non sông các em gánh nốt
Thôi các em ơi, tĩnh lại đừng say!!!...


                                           



Quê hương 
"Quê hương là chùm khế ngọt"
Đau đáu nổi niềm, buốt xót tâm can
Sóng biển đảo trào dâng, triệu người như một
Âu cũng nhờ rường cột tổ tông ngầm giúp giang san

Hiềm một nỗi, người nhà nhũng nhiễu, giặc ngoài cậy thế làm càn
Mười tám Vị trí thức, tỏ lòng trung, thay muôn dân lĩnh xướng
Dậy Hồn sông núi, lũ tham quan chẵng đặng cũng phải bàn!
Chỉ mong già - trẻ, gái - trai, trong - ngoài cùng chí hướng

Chiều chiều, quán xá bớt nói chuyện tầm phào
Sáng sáng, đến cơ quan làm ăn chỉnh chu, chăm chỉ
Thứ bảy, chủ nhật nhàn cư, việc quốc sự lo lắng, đổi trao
Yêu nước, thương nòi chẵng cần ai phát ban, chuẩn chỉ

Ôi ! Quê hương nơi, chôn rau cắt rốn của ta
Thương mẹ già còng lưng, hai miền suốt đời khẻo kẹt
Tránh gió bốn mùa,  áo tứ thân quấn chặt vẫn bầm ruột, tím da
Trằn trọc canh thâu, luôn mơ chùm trái ngọt.......

Trách đàn con suốt ngày thánh thót
Oantamera "Mưới sáu chữ vàng"
Như lão nông nằm mơ chùm khế ngọt
Lận đận suốt đời,một ĐôngKiSốt lang thang.....
Mong Em đừng trói

Cuộc đời âu kiếp luân hồi
Tình yêu đôi lứa, phận trời xe duyên
Mỗi khi ván chữa đóng thuyền
Tơ lòng chưa quấn, lời nguyền dần phai
Mong Em mãi đoá hoa Mai
Luôn khoe sắc tím, mặc ai nhạt tình
Chúc Em là đoá hoa Quỳnh
Đêm đêm trói - buộc tâm tình với thơ....













Nợ trần ai 
"Yêu nước là truyền thống quý báu của ta"
Ôi quê hương bốn mùa bão táp, phong ba
Gạn đục, khơi trong chắt ra từ bể khổ
Xương máu đồng bào, cốt nhục của ông cha

Suốt bốn nghìn năm, đọng lại một chữ yêu
Đất nước mỏng tang, của cải chẵng có nhiều
Mẹ chỉ để cho con dăm ba đụn cát
Chẳng ngăn nỗi lệ nhòa, lúc trống vắng, cô liêu

Thời gian trôi dần, lòng yêu nước phôi phai?
Bể trầm tích trong Ai vơi dần cạn kiệt
Cái Ác hoành hành lung lay hồn cốt Việt
Một lũ phụ tình chẳng còn biết đúng sai

Cuộc sống vỗ, bồi sông núi đất đai
Lòng co thắt, bù đắp sao cho khẳm
Gạn đục khơi trong, lệ trào khăn đẫm
Hỏi biết bao giờ Mẹ thoát nợ trần ai ?  

Xin đừng trách biển 
Xin đừng trách biển dại khờ
Miệt mài sóng lượn vỗ bờ quanh năm
Thủy chung vẹn chữ tri ân
Vầng trăng khuyết, nỡ ôm cầm thuyền ai?
Trăm năm vẹn nghĩa trang đài
Trăng mờ lại tỏ, tình phai lại nồng ....

Đừng đổ

Gánh buồn em đổ xuống sông
Gánh vui giử lại, đau lòng cò con
Giá như đời vẫn còn son
Buồn vui kẻo kẹt lên non, xuống ngàn
Anh xin chuốc nợ trần gian
Cho Em thong  thả, lành an suốt đời ....

Rừng Xà Nu
Aug 18, 2011 9:50 AMPublicPageviews 10

“Đất nước đẹp vô cùng” không nở nghoảnh mặt đi
Tre già măng mọc sao hiếm mầm, vắng nụ ?
Bảy tám mươi xuân,trung trinh tình xưa cũ
Đau đáu nỗi niền muối mặn, gừng cay
Bởi chân lý dù nam, bắc, đông, tây
Hạnh phúc đơn sơ chẵng có gì dị biệt
Yêu nước, thương nòi tấm lòng khúc triết
Kích hoạt mọi người, mọi lúc mọi nơi.
Xưa các cụ Phan, thác để tiếng đời
Danh thơm tỏa, ngấm hồn thiêng sông núi
Nay những Cây thông già chẵng hề luồn cúi
Hứng gió mây ngàn, bát ngát Xà Nu
Viên Ngọc tỏa, óng ánh cạnh Sĩ Phu
Hồn cốt Việt nâng niu hồn lớp trẻ
Dân trí, dân quyền không còn đơn lẽ
Khát vọng ngàn đời, le lói khoảng hư vô!….



Hiền tài là nguyên khí Quốc gia
Hiền tài là nguyên khí quốc gia”
Nguyên khí vượng, sao nước nhà bấn, loạn?
Lẽ trường tồn vẫn lẫn khuất quanh ta
Con Lạc, cháu Hồng luôn tỏa sắc, ngát hương
Là con Mẹ dù ở muôn phương
Dù nơi ấy là một miền xa thẵm
Con của Mẹ vẫn hằng lo lắng
Dãi đất nghèo một nắng, hai sương
Tan sấm đằng Tây, giông tố nổi biển Đông
Yêu nước, thương nòi trong ngoài hội tụ
Khi Tổ Quốc cần chẵng ai canh, ai ngủ!
Giữ trọn nún Rau, Mẹ xé ruột rứt đôi
Sáu lăm năm xấp xỉ một đời người
Lấn bấn hoài vì miếng cơm, manh áo
Làm theo lẽ hay,nghe điều phải đạo
Để ngàn đời dãi đất Mẹ bình yên......
Thời hội nhập, hãy bớt điều dị biệt

Đất nước đẹp vô cùng sao lắm điều dị biệt
Đại diện con dân, mà tâm địa bất thường
Nỡ coi dân đen lạc lối, lầm đường
Sáu mươi lăm tuổi, suốt ngày bú mớm
Sao coi dân như đàn cừu mới lớn?
Cả vú miệng em, lấp mãi sao đầy
Giữa nghị trường khua mép, múa tay
Như sấm truyền, toàn lời dị biệt
Là con người sinh ra ai chẵng biết
Hạnh phúc ở đời phải – trái tự phân minh
Ta tư duy, ta đang tồn tại – chính mình
Suốt ngày u mê, bóng đè , ma ám
Sợ gió chướng, sợ đông lùa, nắng hạn
Để suốt đời lận đận kiếp ngựa trâu
Như thủa hồng hoang; biết đi đâu? về đâu?
Hãy trả cho dân đôi chân trần, đi tới  
Hãy đuổi hết những loài lang sói
Giũa nghị trường chuyên quỳ gối, mọp đầu
Hãy quét sạch những kẻ mọt sâu
Hãy trả lại Seda những gì Seda có........
Report abuse for this article
Thế là hết chiều ni em đi mãi 

“Thế là hết chiều ni em đi mãi
Còn mong chi ngày trở lại nữa Phước ơi !”-Thơ Tố Hữu
Đời nghị sĩ chưa một phút nghĩ ngơi
Sao bội bạc, lẽ loi đơn chiếc vậy!

Một trăm ngày, thượng đài chơ có mấy ?
Dẫu khua tay, múa mép được mấy phen
Mới thảng hoặc, chưa điểm mặt, đặt tên ?
Mà đã vội xua nhau vào dĩ vãng
Tưởng một phen “bốc thơm”, nổi váng
Nào ai ngờ, thoắt cái lặn mất tăm!
Tưởng suốt đời nguyện làm kẻ “chăn dân”
Sao cái tâm chẵng xứng tầm - phản chủ
Thế đã thế ! nên thời, phải thủ !
Rằng thân lừa, ưa nặng ! xin thưa:
Kiếp này trót dại, kiếp sau xin chừa !
Kỳ họp tới, Phước xin dựa cột……
Tiếng súng Đoàn Văn Vươn, tiếng gà gọi bình minh
Giá như được về quê tắm trong bùn lầy, bụi cát
Nơi cha ông oằn lưng sớm tối cày bừa.
Đắp đập, be bờ, ngập ngụa nắng mưa
Cho cánh đồng quê bên ni, bên tê, mêng mông, bát ngát

Cho sân nhà mùa về nặng hạt
Những lúa, ngô, khoai, sắn đầy bồ
Đêm đông thấu xương, trưa hè khô rát
Tấm lưng trần, lấm tấm hạt phù sa

Thương quê nghèo nơi có mẹ cha ta
Ngày lấn biển, đêm về lận đận
Bấc cạn, dầu khô gánh mãi nợ nần
Nào ai biết? ai hay? ruộng đất nhiều, vẩn còn túng bấn ? 

Giá như thấu hiểu lòng Dân, Quan đừng lẩn thẫn
Cướp của người này, chia người khác; thiệt thòi Dân !
Đâu đến nổi để đầu rơi, máu chảy
Cuộc tắm máu thủa nào, chưa bừng tỉnh hay sao?

Đất nước này đâu đã rộng được bao
Mở bờ cỏi dăm ba phân đã quý
Huống hồ chi 40 ha đầm, hồ tự dưng vào lũ quỷ 
Ai nỡ ngồi nhìn, bỗng chốc hóa trắng tay ?

Ngày xưa cha ông theo Đảng bỏ cuốc cày
Đuổi giặc ngoại xâm, mong đến ngày có ruộng 
Nay, bỗng dưng trắng tay để Quan tham thụ hưởng
Không vùng lên chống lại mới lạ thường !

Một đất nước phải có kỷ, có cương
Ngoài pháp luật, còn luân thường đạo lý
Một Đoàn Văn Vươn liều mình, vị kỹ
Thảng hoặc tiếng gà gáy sáng, gọi bình minh.....

Gửi tặng Anh Vươn vào ngày sắp giáp tết Nhâm thìn, vì giữ đất mà khó thoát vòng lao lý

Thử hỏi?

Hỏi thấu trời cao , hỏi đất dày !
Thế gian thử hỏi có nơi đâu ?
Tham quan sâu mọt đông nhung nhúc?
Bạo lực hoành hành khắp đó đây ?
Trời cao vời vợi, chỉ mây bay;
Đất sâu thăm thẵm, lặng đêm ngày;
Tiếng gà gáy sáng, nghe thảng hoặc
Le lói bình minh, hé đâu đây……
Lẽ phải đã thắng 
Tiên Lãng đẹp vô cùng nhưng  Anh phải ra đi
Phá hết đầm tôm, vào tù Anh ở
Kiếp phong trần, sống như chết dở
Nợ nước, thù nhà, bia đá mãi còn ghi
Thà chung thân nếm mật nằm gai
An phận nghèo, để phù sa nổi váng
Tả đột hữu xung,như Đông ki sốt
Anh miệt mài, cối xay gió cũng lung lay
Phòng tạm giam, Anh có nghe không ?
Dân chúng xôn xao trong đầm, ngoài ngõ
Người vợ nghèo ngậm ngùi, nức nỡ
Nén tiếng thở dài giũa đêm vắng mênh mong
Ở trong kia anh có biết không?
Tiếng bom của Anh,  thành trì rung chuyển
Ứớc nguyện ngàn đời, dời non, lấp biển
Cơn khát  tắm mình trong bùn đọng phù sa
Trời hững dần, sóng lặng, can qua
Vợ con sẽ đón Anh về đồng bãi 
Anh vẫn quai đê, quây đầm nhẫn nại
Đảng hiểu Anh rồi, Dân đã thấu lòng Anh./

Kết cục vui buồn Tiên Lãng
Buồn, một kết cục buồn da diết
Bởi thắng thua, hơn thiệt được gì đâu?
Đầm bãi bao la, nay mai sẽ bạc mầu
Tôm,cá ra đi, để lại ao tù, nước đọng
Cỏ dại mọc loang, liều hoang vắng trống
Chó trông đầm vắng chủ, sủa oang oang
Cơm vắng bố,trệu trạo nhai, lũ trẻ trế tràng
Hạnh phúc đơn sơ,bổng bơ vơ hưu quạnh
Kiếp trầm luân, khôn dại tại trời
Bởi thiện – tai, ai lường nhân - quả?
Sóng lặng biển yên, một phút lên ngôi
Giông tố nỗi lên, gãy cành, trơ lá
Hết quan toàn dân, rồi cũng thành đất đá
Kẻ vào tù, người mang tội hỏi vì đâu?
Cuộc chiếm vô hồn, khối người hả dạ
Vạch trời cao, xin được hỏi nguồn cơn?./.

Hoa Cải, Hoa đẻ đất, đẻ nước
Feb 17, 2012 7:10 PMPublicPageviews 10

"Cảm ơn Đảng đã làm nên ánh sáng
Người chưa cho ta lên tận sao Kim
Nhưng đã cho ta linh hồn và một trái tim
Biết lẽ phải, biết yêu thương căm giận
Biết đi tới và làm nên thắng trận"*...

Ôi đẹp làm sao, qua  bao nhiêu năm tháng?
Ta sống vì Người mà không phải là ta ?
Bao năm rồi như quả bom nổ chậm
Chỉ chờ thời là bung nở Cải hoa

Xưa Hồng Thái vượt cả can qua
Tung quả bom, muốn phá tan xiềng xích 
Nay Đoàn Văn Vươn, phá tam tĩnh mịch
Gieo vào lòng người sức mạnh vô biên

Ai chẵng khát hạnh phúc, chẵng muốn bình yên
Nhưng hạnh phúc, bình yên phải xây bằng lẽ phải
Lũ quan tham cứ gieo điều sai trái
Cầm lòng sao đặng với tổ tiên

Dẩu chẵng thành công, nhưng đã làm nên
Chẵng hoa Nhài, hoa Hồng, mà là hoa Cải
Hoa của cha ông, chẵng có gì xa ngái
Hoa từ bùn đen, hoa kết tủa bao đời

Cảm ơn anh Vươn đã đem đến nụ cười
Cho bao nông dân ngày đêm khó nhọc
Một nắng hai, sương làm nên hạt thóc
Hoa Cải, hoa Nhài đều từ đất mà ra

Biết bao giờ ta lại là ta ?
Để đến tháng mười hoa nhà nở rộ
Để người nông dân quê mình hết khổ
Mãi cảm ơn Người,muôn thủa chẵng vong ân..... 
.....
Giá có triệu Anh Vươn 
Mời Em ghé về thăm Tiên Lãng
Quá bộ mình vô đầm phá Anh Vươn
Vùng đồng quê yên bình bao năm tháng
Bỗng rộn lên, ồn ả khác thường
Một sự kiện vô tiền khoáng hậu
Nông dân nghèo, khuấy đảo nghị trường
Đổ vấy nhau, quan quân chơi xấu
Clip rành rành, đâu lời nói gió bay?
Vung chân, múa tay, oai hùng quan thượng viện
Lấy quyền uy hòng khuất phục kiêu binh
Nào ai ngờ kiêu binh viễn kiến
Một phút nhỡ mồm, lật ngược cả sự tình
Cướp diễn đàn, làm nơi kiến nghị
“Gậy ông, lưng ông” chống đỡ sao đây?
Trăm kế sách, Thành ta nhanh trí
Giở bài chuồn, cao chạy xa bay!
Hỏi đâu rồi một thời lừng lẫy ?
Một lời buông ra,kẻ hứng, người hô?
Hỏi đâu rồi một thời tung tẫy ?
Tiệc rượu ê chề,quây, quấn cậu, cô ?
Rồi mai đây, trên dưới thờ ơ
Bỏ mặc Bí thơ giữa vòng loạn lạc
Mới một “Thằng Vươn ” đã trở thành huyệt ác
Triệu triệu ” Anh Vươn” Thành sống thác, sao đây….?./.


Hãy tỉnh lại trước khi chưa muộn
Thủa sinh ra nước nhà hết giặc
Mẹ bảo đời con khốn khó đã qua rồi
Đất nước hai miền, tưởng được thảnh thơi
Bát cơm độn, sắn khoai tràn miệng bát

Lưng trâu, con vênh mặt, nghêu ngao câu hát
" Dân có ruộng dập diù hợp tác
Lúa mượt đồng ấm áp làng quê
Ngày một, ngày hai đổi đời nhờ mùa về nặng hạt

Và lớp lớp cha anh lại nghe theo lời Bác
Bỏ cuốc cày xung trận lần thứ hai
Mong kéo non sông sớm về một mối
Và mẹ lại còng lưng sớm tối đợi con về

Mẹ chỉ đón chiếc khăn tang quấn tròn trên đầu bạc
Gò má nhăn nheo theo vết lệ hằn
Cuộc chiến qua đi, người còn kẻ mất
Ngắm non sông lòng mẹ cũng nguôi dần

Nhưng bổng từ đâu mây mù cuộn đến
"Giấc mơ con đè nát cuộc đời con"
Lợi ích nhóm băn vằm xã tắc
Cha lại trằn trọc,  tìm kiếm nguồn cơn

Một Tiên Lãng tưởng rõ thiệt hơn
Bài học lớn chưa ngấm vào xương tủy
Chủ thuyết cao siêu chẵng bằng dân túy
Lạc nghiệp, an cư âu  vốn lẽ đời

Sinh từ đất, ai chẵng về với đất
Dưa hấu An Tiêm nhờ mảnh đất cắm dùi
Ông cha ta chẵng còn gì để mất
Khi thẻo ruộng cuối cùng bị cướp bởi dùi cui

Một công viên xanh, một Văn Giang hay Tiên Lãng
Một tấm lòng dân và niềm tin yêu Đảng
Một bàn cân, nặng nhẹ thiệt hơn
Ai hiểu cho ai ? chỉ Mẹ tỏ nguồn 




Vào Hạ
Vào Hạ rồi, lòng ai thoát lạnh
Một thoáng heo may hiếm thấy, khó tìm
Càng xa vắng, những niềm tin dại dột
Những khoảnh trời khờ khạo, đinh ninh

Đã một thời ai khắc đá vào tim
Giữa khoảng thinh không mãi tìm chân lý
Mưa dầm lâu ngày thấm dần từng tý
Quá nữa đời người chột dạ , tỉnh say

Bên triền dốc chấp chới, với cành si
Trời vào Hạ, xuân còn rơi rớt
Xối xả đầu mùa, mưa tuôn từng đợt
Chú cò quăm lã tả cánh bờ khe

Quá nữa đời người con lại xa quê
Chiếc lá diêu bông mãi tìm khoảng trống
Chắc nay mai vẫn là vô vọng
Âu cũng một lần bỏ đá khỏi con tim.....


Nghĩ mà kinh

Đất nước tôi

Đất nước có từ thủa nào con không biết
Khi ra đời đất nước đã phôi thai
Cái rau con, mẹ đào sâu chôn chặt
Gửi vào lòng đất khúc ruột chia hai

Sáu mươi năm chưa hết nguôi ngoai
Tưởng theo Đảng để người cày có ruộng
Tưởng theo Bác để đường cày thẵng luống
Nào ai ngờ lại điềm báo thiện tai

Hết đời người vẫn chẵng biết đúng sai?
Mỗi một phép ” chia ” cho dân hết khổ
Quan mà chi, khi dân quên xấu hổ
Trát trấu, bôi tro,vấy bẩn cả hành tinh

Ngồi trời cao, phải thấu lý đạt tình
Chẵng ai bỏ rơi, cái mình giấu trong đất
Khi người dân không còn gì để mất
Hết chổ cắm dùi, quan còn chốn nương thân ?…..


Mùa Gieo hạt ? 
Một năm hai ba lần gieo hạt
Mần nụ đâu chẵng thấy, giống lép mất rồi
Bác nông dân một nắng hai sương nhẫn nại
Cây cỏ lau lách đua nhau mọc ngút trời

Một cánh đồng hoang ngụ toàn dã thú
Nhung nhúc hùm beo chực ăn sống nuốt tươi
Thương lũ cừu non, thương loài thỏ đế
Dăm cọng rơm khô, nhặt nhạnh rụng rơi

Trái đất tròn, ngôi nhà chung ngày càng chật chội
Người ta lên thiên đàng chẵng cần ai chỉ lối
Mà Cuội kia vẫn nhởn nhơ đùa bởn với chị Hằng
Sao với ta, giấc mơ con ngày càng xa vời vợi.....
Thực hành thiền quán thoát trần gian

Thiền quán thực hành mấy ai chăm
Thiện tâm, thiền tính, tham tu pháp
Thường nhật , độ trì hướng quanh năm
Ác tà xa lánh, đón thiện căn

Tham thiền, tu pháp để tịnh tâm
 Thiền định trí an được bội phần
Tâm linh, thiền quán xua đâu khổ
Vô thường, vô ngã khiến tâm an

Gạn đục khơi trong, đời thanh tịnh
Cho lòng thanh thản tựa trời xanh
Nhất tâm, lật đổ ngôi nhà tạm
Đau khổ  trần gian sớm bất thành

Phát tâm hành giã hướng vô thường  
Sắc sắc không không xây nền tảng
Nhất tâm, nhất dạ, hướng nhất đường
Mộc tồn,sinh tử thoát trần gian

  
Còn tre măng mọc, còn chồi nẫy cây

Đất nước tôi
Không thể hiểu nữa rồi
Khi Tổ quốc lâm nguy, núi sông ứa máu
Khi toàn dân sục sôi, lòng người nung nấu
Kim chỉ Nam - Bắc Đẩu lặn biệt tăm
Để muôn dân ngơ ngác, băn khoăn
Để mẹ cha ta tự thiêu làm đuốc sống
Khơi dậy lòng trung, rung động triệu triệu người

" Vừng trời Đông ánh hồng soi sáng" thế này ư ?
Rồi nay mai, thù trong, giặc ngoài hùa nhau cương tỏa
Kim chỉ Nam - hòn vọng phu hóa đá
Để linh hồn phiêu bạt những nơi mô ?

Biến đâu rồi hỡi Việt - Trung - Xô
Oan ta mê ra suốt ngày tung hứng
Bức thành đồng liệu còn sừng sững
Ngăn lối, cản đường u ám mãi trời Nam

Cảm ơn mẹ hiền, rồi trời yên, biển lặng
Bởi đất lành, ắt sẽ có hồn thiêng
Trước muôn dân, bình minh dần hé rạng
Ánh sao Mai đang tỏa sáng vừng Đông

Bởi Kim chỉ Nam không thể thiếu một giây
Như cơm ăn, nước uống hàng ngày
Đất nước cha ông sẽ sản sinh hào kiệt
"Còn tre măng mọc, còn chồi nẫy cây".....

Trọng Hiến 24/5/2014

Quê hương tôi

Thủa sinh ra nước nhà chia cắt
Con mơ màng, chẵng hiểu chuỵện mô tê
Chông đèn thâu đêm, mẹ nhòa mước mắt
Căn hầm chữ A, lăn lốc đàn con

Cơm khoai sắm mẹ vẫn giữ lòng son
Không tơ hào, hạt gạo Trung Quốc nõn nà cho Bộ đội
Gạo đầy nhà, mẹ bảo "lấy ăn là có tội"
Nhà gỗ gụ năm gian, lót đường xe chạy tránh đạn bom

Yêu nước thương nòi, mẹ chẵng tính thiệt hơn
Miễn đất nước sớm có ngày thống nhất
Để hai miền trong Nam, ngoài Bắc
Con Lạc, cháu Hồng sớm chung một mái nhà

Bốn mươi năm sum vầy, luống đã can qua
Những giọt lệ nhòa, tưởng không bao giờ trở lại
Những tháng ngày sống trong khắc khoải
Vĩnh viễn không còn trong ký ức của cha

Nào ai ngờ, biển lại nỗi phong ba
Tưởng bao năm ngậm bồ hòn làm ngọt
Ra rả bên tai Mười sáu chữ vàng, Bốn tốt
Ngọc vàng đâu chẵng thấy, bạc như vôi...

Nghẹn ngào đau, đau quá Tổ quốc tôi
Trằn trọc thương, thương quá mẹ già ơi !
Khúc ruột miền Trung, hơn một lần chia cắt
Có lẽ nào phúc, họa lại nhân đôi ........

XƯA và NAY

" Thủa còn thơ là đứa trẻ chăn trâu
Trên bải cát đắp tòa lầu đồ sộ
Sống xô tràn xóa hết tiếc ngẫn ngơ
Lòng thầm ước giá mình là người thợ "

Xưa yêu quê hương qua những vần thơ
Những cồn cát mênh mông, những cánh đồng bát ngát
Những con kỳ nhông vùi đầu trong cát
Tiếng bìm bịp kêu, gọi cuốc, trĩu cánh cò

Xưa yêu quê hương qua những giấc mơ
"Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ"
" Đồng hồ Liên Xô, tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ * "
Cả dân tộc cùng mộng mỵ, chiêm bao

Người xa quê ai chẵng ước ao
Một mái nhà tranh thơm mùi rạ mới
Một nồi cơm ngon, gạo vừa chín tới
Rau muống, chấm tương, rát lưỡi, tỏi quê mình

Hãy yêu quê nơi cha đẻ, mẹ sinh
Từ ngọn cỏ, núi sông , từ biên cương, biển, đảo
Những buổi trưa hè, những mùa giông bão
Những tiếng hò khoan bên nôi trẻ trong chiều

Hãy quên đi, bởi "mật ngọt chết ruồi"
Với núi sông, dân tộc là trên hết
Yêu nước, thương nòi, tình yêu bất diệt
" Đừng gài số lùi, phía ấy là nhân dân ** "....

Trọng Hiến , ngày 25/5/2014

* Thơ VIỆT PHƯƠNG
** Lời của HUY ĐỨC khi nhắc Thủ tướng NTD về xử lý vụ Dàn khoan 981 của TQ
Thế đã thế, thế thời phải thế !

Thuận thiên Bảo kiếm đã trao tay
" Đừng lùi nữa sau lưng Người là muôn Dân đó"
Đúng - sai, lúc này trong ngoài đều tỏ
Mong giữa phong ba, chèo lái vững con tàu

Bạn, thù là nhất thời, đất nước, dân tộc, trường tồn vĩnh cữu
Vàng bạc, ngọc ngà sao mua được lòng dân
Khi chữ tín đã khắc vào tâm khảm
Ắt thắng trăm phần, chi ngại phân tâm

Đất nước đời nào chẵng thiếu hôn quân
" Nhưng hào kiệt thời nào cũng có"
Trắng hay đen muôn dân đều tỏ
Ích Tắc, Chiêu Thống mấy ai quên

Gánh càn khôn, âu cũng định thiên
Mệnh quân vương, thế thời phải thế
Dốc sức, dốc lòng, lẽ vì hưng phế
Hồng phúc muôn đời, dân hưởng một chữ an....

Trọng Hiến 25/5/2014



No comments:

Post a Comment