Đất nước mình có gì ngộ đâu em !
Cả nhân loại riêng mình đi một hướng
Lên thiên đường bằng con đường không tưởng
Xây mộng tương lai bởi nghiệp chướng khó lường
Con Lạc, cháu Hồng ai chẳng quý quê hương
Nơi mẹ cha ta từng cày sâu cuốc bẫm
Sớm ra khơi, chiều buông câu tối sẩm
Chân lấm, tay bùn chẳng kiếm đủ miếng ăn
Quá bảy mươi năm, tưởng đã bớt khó khăn
Nhà lợp ngói, giếng nước trong, ra khơi vào lộng
Tôm cá đầy thuyền, chiều con mong, vợ ngóng
Cuộc sống bộn bề, nhưng đã bớt long đong
Giá như cha cứ vậy, nhìn giữ non sông
Tu nhân, tích đức, cùng cháu con vượt cạn
Trên dưới đồng lòng, bớt thù thêm bạn
Khó vạn lần, chắc mọi sự sẽ qua
Ngộ đầu tiên là ta ngộ nhận ta
Đã thắng Mỹ là làm nên tất cả
Hai bàn tay, làm công nghiệp hóa
Để bây giờ chiếc đinh vít thiếu ren?
Ngộ thứ hai, mắc chứng hay quên
Bốn nghìn năm cha ông giữ nước
Máu, nước mắt, trầm tích có được
Văn hóa ngàn đời, nay mặc định mấy mươi năm ?
Ngộ thứ ba không tìm được minh quân
Chín mươi triệu dân không có quyền chọn lựa
Con cháu suốt ngày ngóng trong bầu sữa
Mẹ lưng còng, bóng ngã, vú nhăn nheo ?
Ngộ thứ tư, quan quân mãi nói leo
Ăn theo, nói leo đã thành thuộc tính
Hoạch định chính sách không cần liệu tính
Dự án vẽ ra cốt trích nặng túi
tham?
Ngộ vẫn còn nhiều, nhưng chốt ngộ
thứ năm
Hay đu dây, bạn thù không phân rõ
Bài học năm xưa, chắc em nhớ đó
Đã vợ chồng, chung thủy có nhau
Sống ở đời có trước có sau
Đừng ỡm ờ, đục – trong, phụ - bạc
Đã là con người trên đời không gì
biệt khác
Vạn sự ở đời, mọi thứ phải tường
minh !!!
Sẽ hết ngộ thôi nếu có Kẻ hy sinh
Đặt Tổ quốc, Dân tộc lên trên hết
Điều giản đơn anh và em đều biết
Nhưng ai dể dàng gì vứt bỏ đâu em
?
Điều em hỏi anh trăn trở bao đêm
Chắc trong nớ, em vẫn còn thao thức
Cát cháy, biển khát, ngực trần, đầu
hè oi bức
Ngộ ra rồi, mùi tanh cá chết, hết
chưa em ???.
Nguyễn Trọng Hiến; Hà Nội, 01
tháng 5 năm 2016
No comments:
Post a Comment