Thursday, December 15, 2016

Tuổi sáu mươi

Sáu mươi năm, một chu kỳ vạn vật
Kim,Mộc, thủy, hỏa, thổ ngũ hành
Đêm giật mình, ngồi ngắm trăng thanh
Một vòng quay, đời cho hoa, vườn nhà đơm trái
Sáu mươi tuổi, về cội nguồn, tưởng còn xa ngái
Chỉ mấy bước chân là chạm tới điểm dừng
Về với thiên đường sao cảm thấy dửng dưng?
Bởi trần gian chỉ là cỏi tạm
Sáu mươi năm, hỏi ta và bạn
Đã làm được gì để lại cháu con
Khi đất nước gấm vốc, giang sơn
Được cha ông giữ gìn thăng trầm, dâu bể
Cha bảo rằng: " đã bao giờ hơn thế"?
So với ngày xưa, đã có của để giành
Cứ túc tắc, gì phải đua tranh
Trăm năm nữa lên thiên đường chưa muộn!
Thế giới trầm luân, cuộc đời sống cuộn
Sáu mươi năm, ngắn lắm một đời người
Chỉ muốn cháu con sớm được nói cười
Cùng chúng bạn năm châu trong vòng nguyệt quế
Không lẽ mai kia khi rời trần thế
Dưới suối vàng con cháu ngắm vinh quang
Để bây giờ thịnh vượng ở trần gian
Giành tất cả cho người ngoài trái đất ?
Sáu mươi tuổi, đời người được mất
Sướng khổ, trần ai nếm trãi đủ đầy
Chỉ một ước mong sớm có một ngày
Thế gian có gì cháu con mình cùng hưởng
Ngoài sáu mươi, bớt đi ảo tưởng
Ngồi cung trăng chú cuội ngắm một mình
Thế gian này ta giỏi nhất hành tinh
Rồi tủi hận, để cháu con tụt hậu....
Phổ quát trên đời chẳng có gì là xấu
Dân chủ, nhân quyền vốn của thế gian
Hãy chung gánh diệt bỏ tham quan
Vì con cháu, đời chỉ còn gang tấc.......
Nguyễn Trọng Hiến, Viết sau ngày sinh nhật lần 60, 15-12-2016

No comments:

Post a Comment