Thursday, March 29, 2018

Không còn chết giữa hai làn đạn

Một quả đồi, hai sườn chiến tuyến
Bên ni , bên tê cùng ngắm trăng suông
Tranh thủ chiều về, chập choạng màn sương
Lính mũ sắt thầm thì những dòng thư viết vội
Trai mười tám " ăn chưa hết đọi"
Gái đôi mươi " nói chữa nên lời"
Đêm chiến trường gỡ thương nhớ ra xem
Rồi nuốt ngược dòng lệ vào ký ức
Chiến hào bên kia, mũ nồi xanh lấp ló
Cũng xì xồ những dòng chữ người yêu
Pháo sáng vụt tắt, hết thời khắc bình yên
Họ cùng hứng đạn, bom xối xã
Là con người sau lưng ta là mẹ
Trong trái tim hồng đều đau đáu tình yêu
Ai nỡ làm nên cuộc chiến phiêu liêu?
Mười tám, đôi mươi chia thành trận tuyến
Để năm mươi năm sau, không mời mà đến
Bên ni, bên tê trở thành bạn, thành bè
Để hôm nay trên mọi miền quê
Đổ về Chư Tan cùng nhau hồi hướng
Một quả đồi chôn vùi trong ảo tưởng
Bởi những cái đầu nóng, lạnh bắt thường
Kẻ không về là người lính tha hương
Để mẹ, con, người yêu vành tang quấn vội
Để lại quặn lòng những lời trăn trối
Người thân yêu ơi ! đừng đợi con về,
Lính tây, lính ta dù ở hai phe
Giờ có chung nấm mồ yên nghỉ.
Cuộc chiến nào cũng đều phi lý
Thất bại cuối cùng cũng chỉ là dân
Hởi thế gian hãy xích lại gần
Để muôn năm không còn thù hận
Để tôi- anh đừng bao giờ vướng bận
Mãi mất công gỡ rối mớ bồng bông
Đừng bao giờ chia núi, cắt sông
Để Không còn chết giữa hai làn đạn!!!.
Viết nhân lể tưởng niện 50 ngày cuộc tử chiến giữa trung đoàn 209 lính Mũ sắt thủ đô với trung doàn mũ nồi xanh Hoa kỳ tại cứ điển Chư Tan Kra Sa Thầy, Kontum ngày 26/3/2018.

No comments:

Post a Comment