Tuesday, June 24, 2014

Còn tre măng mọc, còn chồi nẫy cây



Đất nước tôi
Không thể hiểu nữa rồi
Khi Tổ quốc lâm nguy, núi sông ứa máu
Khi toàn dân sục sôi, lòng người nung nấu
Kim chỉ Nam - Bắc Đẩu lặn biệt tăm
Để muôn dân ngơ ngác, băn khoăn
Để mẹ cha ta tự thiêu làm đuốc sống
Khơi dậy lòng trung, rung động triệu triệu người

" Vừng trời Đông ánh hồng soi sáng" thế này ư ?
Rồi nay mai, thù trong, giặc ngoài hùa nhau cương tỏa
Kim chỉ Nam - hòn vọng phu hóa đá
Để linh hồn phiêu bạt những nơi mô ?

Biến đâu rồi hỡi Việt - Trung - Xô
Oan ta mê ra suốt ngày tung hứng
Bức thành đồng liệu còn sừng sững
Ngăn lối, cản đường u ám mãi trời Nam

Cảm ơn mẹ hiền, rồi trời yên, biển lặng
Bởi đất lành, ắt sẽ có hồn thiêng
Trước muôn dân, bình minh dần hé rạng
Ánh sao Mai đang tỏa sáng vừng Đông

Bởi Kim chỉ Nam không thể thiếu một giây
Như cơm ăn, nước uống hàng ngày
Đất nước cha ông sẽ sản sinh hào kiệt
"Còn tre măng mọc, còn chồi nẫy cây".....

Trọng Hiến 24/5/2014

Quê hương tôi

Thủa sinh ra nước nhà chia cắt
Con mơ màng, chẵng hiểu chuỵện mô tê
Chông đèn thâu đêm, mẹ nhòa mước mắt
Căn hầm chữ A, lăn lốc đàn con

Cơm khoai sắm mẹ vẫn giữ lòng son
Không tơ hào, hạt gạo Trung Quốc nõn nà cho Bộ đội
Gạo đầy nhà, mẹ bảo "lấy ăn là có tội"
Nhà gỗ gụ năm gian, lót đường xe chạy tránh đạn bom

Yêu nước thương nòi, mẹ chẵng tính thiệt hơn
Miễn đất nước sớm có ngày thống nhất
Để hai miền trong Nam, ngoài Bắc
Con Lạc, cháu Hồng sớm chung một mái nhà

Bốn mươi năm sum vầy, luống đã can qua
Những giọt lệ nhòa, tưởng không bao giờ trở lại
Những tháng ngày sống trong khắc khoải
Vĩnh viễn không còn trong ký ức của cha

Nào ai ngờ, biển lại nỗi phong ba
Tưởng bao năm ngậm bồ hòn làm ngọt
Ra rả bên tai Mười sáu chữ vàng, Bốn tốt
Ngọc vàng đâu chẵng thấy, bạc như vôi...

Nghẹn ngào đau, đau quá Tổ quốc tôi
Trằn trọc thương, thương quá mẹ già ơi !
Khúc ruột miền Trung, hơn một lần chia cắt
Có lẽ nào phúc, họa lại nhân đôi ........

XƯA và NAY

" Thủa còn thơ là đứa trẻ chăn trâu
Trên bải cát đắp tòa lầu đồ sộ
Sống xô tràn xóa hết tiếc ngẫn ngơ
Lòng thầm ước giá mình là người thợ "

Xưa yêu quê hương qua những vần thơ
Những cồn cát mênh mông, những cánh đồng bát ngát
Những con kỳ nhông vùi đầu trong cát
Tiếng bìm bịp kêu, gọi cuốc, trĩu cánh cò

Xưa yêu quê hương qua những giấc mơ
"Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ"
" Đồng hồ Liên Xô, tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ * "
Cả dân tộc cùng mộng mỵ, chiêm bao

Người xa quê ai chẵng ước ao
Một mái nhà tranh thơm mùi rạ mới
Một nồi cơm ngon, gạo vừa chín tới
Rau muống, chấm tương, rát lưỡi, tỏi quê mình

Hãy yêu quê nơi cha đẻ, mẹ sinh
Từ ngọn cỏ, núi sông , từ biên cương, biển, đảo
Những buổi trưa hè, những mùa giông bão
Những tiếng hò khoan bên nôi trẻ trong chiều

Hãy quên đi, bởi "mật ngọt chết ruồi"
Với núi sông, dân tộc là trên hết
Yêu nước, thương nòi, tình yêu bất diệt
" Đừng gài số lùi, phía ấy là nhân dân ** "....

Trọng Hiến , ngày 25/5/2014

* Thơ VIỆT PHƯƠNG
** Lời của HUY ĐỨC khi nhắc Thủ tướng NTD về xử lý vụ Dàn khoan 981 của TQ
Thế đã thế, thế thời phải thế !

Thuận thiên Bảo kiếm đã trao tay
" Đừng lùi nữa sau lưng Người là muôn Dân đó"
Đúng - sai, lúc này trong ngoài đều tỏ
Mong giữa phong ba, chèo lái vững con tàu

Bạn, thù là nhất thời, đất nước, dân tộc, trường tồn vĩnh cữu
Vàng bạc, ngọc ngà sao mua được lòng dân
Khi chữ tín đã khắc vào tâm khảm
Ắt thắng trăm phần, chi ngại phân tâm

Đất nước đời nào chẵng thiếu hôn quân
" Nhưng hào kiệt thời nào cũng có"
Trắng hay đen muôn dân đều tỏ
Ích Tắc, Chiêu Thống mấy ai quên

Gánh càn khôn, âu cũng định thiên
Mệnh quân vương, thế thời phải thế
Dốc sức, dốc lòng, lẽ vì hưng phế
Hồng phúc muôn đời, dân hưởng một chữ an....

Trọng Hiến 25/5/2014

No comments:

Post a Comment