Tuesday, June 24, 2014

Thơ tặng con trai nhân ngày sinh nhật




Chiều ba mươi, lóc cốc chiếc xe đạp không phanh
Bố gò lưng, lai hai mẹ con vào viện
Phòng sản vắng hoe, mọi người chưa đến
Bác sĩ khám dò, cuộc vượt cạn chưa thành

Bố mừng thầm, được vui tết đón xuân
Lại còng lưng đèo mẹ về, thắp lương cúng giỗ
Phút giao thừa râm ran pháo nổ
Mẹ lại hoảng hồn, bởi nước ối vỡ ra

Vợ chồng trẻ, nông nổi, can qua
Ba mươi tuổi chưa một lần sinh nở
“ Đau đẻ chờ sáng trăng”, chẳng ai biết sợ
“Nước đến chân” lo cuống quýt, vội vàng

Bố cõng mẹ, bụng to không cõng được
Lại cò cưa , kẻo kẹt chiếc cà tàng
Lốp bẹp dí, vừa đi vừa khấn
Con  đừng vội ra, mẹ phải đẻ dọc đường

Bệnh viện tối om , bố dò tìm Bác sĩ
Đêm giao thừa ai bỏ cúng gia tiên ?
Nhưng biết tin, Bác sĩ  vội đến liền
Lại khám, lại thăm nhưng con vẫn gan lỳ

Mồng một tết cả nhà nằm bệnh viện
Thấp thỏm, lo âu hết đứng lại ngồi
Mọi cố gắng đều phải buông trôi
“Ca đẻ khó”, cả viện gồng lên, hầm hập

Mở ba phân, bốn phân rồi dừng lại
Hết phiên trực, bác sĩ chẵng đổi ca
Phòng mổ sẵn, dao kéo đã mang ra
Chờ Y lệnh là mẹ lên bàn mổ

Bảy giờ tối, cả nhà nín thở
Bác sĩ yêu cầu bố ký giấy cam đoan
Phải phẩu thuật,  mẹ chờ sẵn trên bàn
Nội ngoại đều xa, bố loay hoay, xoay xở

Tám giờ ba mươi, bác Thùy bế con cười nhăn nhở
“Thằng cu con, bố mày sướng quá hè”
Bố lặng người, mừng quá ngẫn tò te
Mừng quá hóa lo,” Mẹ cháu thế nào, hở Bác “?

Phút chào đời trán con bừng sáng
Ánh hào quang lóe rạng, lung linh
Cả một đời mẹ đã hy sinh
Vì các con, những đóa hoa đời mẹ

Dẫu một ngày kia khi xa trần thế
Vẫn có cháu con mòm mỏi, dõi tìm
Niềm vui nhỏ, hằng ấp ủ con tim
Bởi cháu con là niềm tin cuộc sống.

Dù nay mai giữa trời cao lồng lộng
Dẫu cuộc sống ấm no, trong hạnh phúc vô bờ
Mẹ vẫn hằng mong, oe oe một tiếng khóc trẻ thơ
Dẫu phải quặn đau, xé lòng khi nghỉ về sinh nở…… 
                                               Ngày 9/2/2013


No comments:

Post a Comment