Là nổi quặn đau đã kết thành máu đỏ
Là bất công, tàn bạo đã lên ngôi
Chỉ còn thì thào, phảng trong gió mà thôi
Khi con người đem vần thơ ra nhạo báng
Là con tim đã hóa đá mất rồi
Rừng đầu nguồn trơ gốc, chớm nụ chồi
Đàn con trẻ ngáo ngơ nhìn "kẻ lạ"
Hoàng Sa, Trường Sa đã mất dần tất cả
Bố bảo ngàn năm đòi lại có sao đâu?
Thương ông bà đau đáu một câu
Một tấc đất, mom sông cố công gìn giữ
Con cháu bây giờ quên dần mọi thứ
Chăm chắm truy hoan, dọn cổ, chia phần
Xưng bá, tranh hùng, giành nhau con chữ
Hồn Trương Ba, da Hàng thịch tám lạng, nữa phân.
Hết quan toàn dân, rồi chỉ khổ muôn dân
Hai năm mươi, ai không về thiên cổ
Lịch sử bốn nghìn năm cha ông còn đó
Bảy, tám mươi năm cái đinh ghỉ treo tường....
Suốt ngày hoan ca, nghỉ mà giận, mà thương
Con cháu nay mai, còn đất đắp mộ gió
Thẩn thờ ngắm đóa hoa vàng trên trên cỏ
Lòng bâng khuâng tiếc nối những vần thơ.......
Hà Nội, 12-10-2015.
Là con tim đã hóa đá mất rồi
Rừng đầu nguồn trơ gốc, chớm nụ chồi
Đàn con trẻ ngáo ngơ nhìn "kẻ lạ"
Hoàng Sa, Trường Sa đã mất dần tất cả
Bố bảo ngàn năm đòi lại có sao đâu?
Thương ông bà đau đáu một câu
Một tấc đất, mom sông cố công gìn giữ
Con cháu bây giờ quên dần mọi thứ
Chăm chắm truy hoan, dọn cổ, chia phần
Xưng bá, tranh hùng, giành nhau con chữ
Hồn Trương Ba, da Hàng thịch tám lạng, nữa phân.
Hết quan toàn dân, rồi chỉ khổ muôn dân
Hai năm mươi, ai không về thiên cổ
Lịch sử bốn nghìn năm cha ông còn đó
Bảy, tám mươi năm cái đinh ghỉ treo tường....
Suốt ngày hoan ca, nghỉ mà giận, mà thương
Con cháu nay mai, còn đất đắp mộ gió
Thẩn thờ ngắm đóa hoa vàng trên trên cỏ
Lòng bâng khuâng tiếc nối những vần thơ.......
Hà Nội, 12-10-2015.
No comments:
Post a Comment