Nước, bảy mươi xuân vẫn ấu thơ
Người, ba mươi tuổi chăm chim lòng, cá chậu
Hoài Bảo bây giờ phúc, họa sao đây?
Họa đơn chí, phúc bất trùng lai
Đang yên lành bổng vướng lời đàm tiếu
Miệng lưỡi thế gian, ai trách được ai
Lửa bén củi mục, tránh sao khỏi khói
Trí lự, đức cao tương lai chói lọi
Biển rộng mênh mông đua sức anh tài
Đã xuất chúng, thấp cao so đâu sá?
Quy luật sinh tồn, ai chẳng giống ai?
Ô lộng mà chi, biến phúc thành tai
Vứt, vứt hết, ngẩng cao đầu mà tiến
Đi bằng hai chân, tài cao ắt đến
Chúa vốn công bằng cho mọi thần dân ....
Đang yên lành bổng vướng lời đàm tiếu
Miệng lưỡi thế gian, ai trách được ai
Lửa bén củi mục, tránh sao khỏi khói
Trí lự, đức cao tương lai chói lọi
Biển rộng mênh mông đua sức anh tài
Đã xuất chúng, thấp cao so đâu sá?
Quy luật sinh tồn, ai chẳng giống ai?
Ô lộng mà chi, biến phúc thành tai
Vứt, vứt hết, ngẩng cao đầu mà tiến
Đi bằng hai chân, tài cao ắt đến
Chúa vốn công bằng cho mọi thần dân ....
No comments:
Post a Comment