Monday, October 19, 2015

Nghỉ về: Con mình - Con người


Mười bảy tuổi, con vào Đại học
Bố bảo chọn trường, con, để mặc con!
Thầm hờn tủi, chẵng lo được gì hơn...
Con gái vào đời bằng hai chân khó nhọc


Hai ba tuổi, cầm tấm bằng bố khóc
Bõ công đèn sách, con đã nên người
Tỉ tê nhẹ nhàng, bố ngắm chon vài nơi
Công cán bao năm, thiếu gì nơi gửi gắm

Con ngẫng cao đầu, nhìn vào sâu thẵm
Bố đi bằng đầu, sao để đầu gối con đau?
Ông bà quen cuốc bẫm cày sâu !
Nỡ cháu con vội phụ tình bội bạc

Chui vào rọ, phải làm theo kẻ khác
Đầu gối phải mòn, quỳ mọp mãi hay sao?
Thế gian này biển rộng trời cao
Bố chỉ cần đứng nhìn con vỗ cánh

Dù mai đây, heo may về, bấc lạnh
Sương gió bốn mùa, quần áo phong phênh
Tự tay con đan lấy tấm mành
Che chở đời con an lành, phẩm hạnh

Con luôn tự hào, là con của bố bố ơi!
Tôi thiếp đi trong giấc mơ đồng cảm!!!.

Hà nội, một ngày thu lạnh

No comments:

Post a Comment