QUÊ HƯƠNG TÔI
Thủa sinh ra nước nhà chia cắt
Con mơ màng, chẵng hiểu chuỵện mô tê
Chông đèn thâu đêm, mẹ nhòa mước mắt
Căn hầm chữ A, lăn lốc đàn con
Con mơ màng, chẵng hiểu chuỵện mô tê
Chông đèn thâu đêm, mẹ nhòa mước mắt
Căn hầm chữ A, lăn lốc đàn con
Cơm khoai sắm mẹ vẫn giữ lòng son
Không tơ hào, hạt gạo Trung Quốc nõn nà cho Bộ đội
Gạo đầy nhà, mẹ bảo “lấy ăn là có tội”
Nhà gỗ gụ năm gian, lót đường xe chạy tránh đạn bom
Yêu nước thương nòi, mẹ chẵng tính thiệt hơn
Miễn đất nước sớm có ngày thống nhất
Để hai miền trong Nam, ngoài Bắc
Con Lạc, cháu Hồng sớm chung một mái nhà
Bốn mươi năm sum vầy, luống đã can qua
Những giọt lệ nhòa, tưởng không bao giờ trở lại
Những tháng ngày sống trong khắc khoải
Vĩnh viễn không còn trong ký ức của cha
Nào ai ngờ, biển lại nỗi phong ba
Tưởng bao năm ngậm bồ hòn làm ngọt
Ra rả bên tai Mười sáu chữ vàng, Bốn tốt
Ngọc vàng đâu chẵng thấy, bạc như vôi…
Nghẹn ngào đau, đau quá Tổ quốc tôi
Trằn trọc thương, thương quá mẹ già ơi !
Khúc ruột miền Trung, hơn một lần chia cắt
Có lẽ nào phúc, họa lại nhân đôi ……..
XƯA và NAY
” Thủa còn thơ là đứa trẻ chăn trâu
Trên bải cát đắp tòa lầu đồ sộ
Sống xô tràn xóa hết tiếc ngẫn ngơ
Lòng thầm ước giá mình là người thợ ”
Trên bải cát đắp tòa lầu đồ sộ
Sống xô tràn xóa hết tiếc ngẫn ngơ
Lòng thầm ước giá mình là người thợ ”
Xưa yêu quê hương qua những vần thơ
Những cồn cát mênh mông, những cánh đồng bát ngát
Những con kỳ nhông vùi đầu trong cát
Tiếng bìm bịp kêu, gọi cuốc, trĩu cánh cò
Xưa yêu quê hương qua những giấc mơ
“Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ”
” Đồng hồ Liên Xô, tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ * ”
Cả dân tộc cùng mộng mỵ, chiêm bao
Người xa quê ai chẵng ước ao
Một mái nhà tranh thơm mùi rạ mới
Một nồi cơm ngon, gạo vừa chín tới
Rau muống, chấm tương, rát lưỡi, tỏi quê mình
Hãy yêu quê nơi cha đẻ, mẹ sinh
Từ ngọn cỏ, núi sông , từ biên cương, biển, đảo
Những buổi trưa hè, những mùa giông bão
Những tiếng hò khoan bên nôi trẻ trong chiều
Hãy quên đi, bởi “mật ngọt chết ruồi”
Với núi sông, dân tộc là trên hết
Yêu nước, thương nòi, tình yêu bất diệt
” Đừng gài số lùi, phía ấy là nhân dân ** “….
Trọng Hiến , ngày 25/5/2014
NGÀY MAI ANH LẠI LÊN ĐƯỜNG
Ngày mai anh lại lên đường
Mặt trận mới không chiến hào, hầm hố
Không cao điểm này, cứ điểm nọ ở biên cương
Bởi biển đảo đầy sóng gầm, giông tố
Trận địa không tên hoặc chưa kịp đặt tên
Những rặng san hô, những cồn cát chủ quyền
Trước mặt anh mênh mông sóng nước
Và sau lưng cũng sóng nước, mông mênh
Trận địa của anh không có núi, có sông
Không là chổ trưa hè oi bức, anh ngụp lặn
Tắm chổ trên, nhường chổ dưới lũ trâu đằm
Mà chỉ bồng bềnh, trôi nổi những tháp canh
Nhưng tất cả là quê hương anh đó
Mỗi rặng san hô, mỗi hạt cát xô bờ
Mội nước hiếm hoi, mỗi hàng cây, ngọn có
Đã nhuộm đỏ máu ông, bà, cha, mẹ đó anh ơi !
Đó là nơi bao thế hệ không ngơi
Đổ mồ hôi, sôi nước mắt đòi về
Những An Tiêm phải nặng gánh phu thê
Vượt trùng dương, ươm mầm dưa hấu đỏ
Những đội hùng binh, những quân cơ, quân vệ
Những Ngụy Văn Thà, không tiếc máu xương
Đã ngã xuống cùng một lời tuyên thệ
Giữ trọn luồng lạch và biển đảo quê hương
Kẻ thù của anh là cùng hội, cùng thuyền
Đã cùng chiến hào, từng chung chăn, chung chiếu
Mẫu thuốc loa kèn từng hút chung một điếu
Nhưng hiểu bạn thù phải sòng phẵng nghe anh
Là bạn, anh có thể nhường cơm sẽ áo
Nhưng sẽ là thù, khi bạn cướp đất ta
Bởi đất , nước là của ông cha
Là sản vật thiêng liêng không gì trao đổi được
Buôn có bạn, bán có thuyền có sau có trước
Nhưng nơi chôn rau cắt rốn, chỉ có một mà thôi
Dẩu là bãi phân chim, chốn khỉ ho, cò gáy
Nhưng là nơi ngàn năm cha ông đã ghi dấu trước rồi
Dù ở ngoài xa, thăm thẵm biển khơi
Nhưng sau lưng anh là quê hương xứ sở
Nơi vợ con, mẹ cha ngày đêm thương nhớ
Nơi những bờ vai, điểm tựa mãi chờ anh…..
Trọng Hiến 27/5/2014
THÊA ĐÃ THẾ NÊN THỜI PHẢI THẾ !
Thuận thiên Bảo kiếm đã trao tay
” Đừng lùi nữa sau lưng Người là muôn Dân đó”
Đúng – sai, lúc này trong ngoài đều tỏ
Mong giữa phong ba, chèo lái vững con tàu
Bạn, thù là nhất thời, đất nước, dân tộc, trường tồn vĩnh cữu
Vàng bạc, ngọc ngà sao mua được lòng dân
Khi chữ tín đã khắc vào tâm khảm
Ắt thắng trăm phần, chi ngại phân tâm
Đất nước đời nào chẵng thiếu hôn quân
” Nhưng hào kiệt thời nào cũng có”
Trắng hay đen muôn dân đều tỏ
Ích Tắc, Chiêu Thống mấy ai quên
Gánh càn khôn, âu cũng định thiên
Mệnh quân vương, thế thời phải thế
Dốc sức, dốc lòng, lẽ vì hưng phế
Hồng phúc muôn đời, dân hưởng một chữ an….
Trọng Hiến 25/5/2014
No comments:
Post a Comment